Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, nó cũng ăn cháo xong, mẹ nằm trên giường xem tivi, nó nằm với bà ở chiếu. Hết nằm lại ngồi, trèo lên sofa. Một lúc nó bảo:
- mẹ ơi, con đói, mẹ lấy bánh cho con ăn.
Mẹ lấy cho nó một chiếc bánh Goute', nó bẻ vài miếng nhỏ, ăn chưa hết nửa chiếc bánh, nó có vẻ không muốn ăn nữa. Loay hoay một hồi, nó tiến lại gần chiếc bàn. Trên bàn có một bình nước của nó (nó có bình nước riêng) và khăn ướt (cũng của nó) mẹ để trên nắp chiếc bình. Nó đứng cạnh bàn. Nó muốn để miếng bánh xuống, quan sát một lúc, nó quyết định để miếng bánh lên trên nắp hộp tăm bông (của nó, trên bàn). Nó cầm chiếc khăn ướt, lau hai bàn tay bé xíu, lau đi lau lại, xong rồi nó muốn để cái khăn xuống, nó tần ngần. Nó đi một vòng quanh cái bàn, lấy một chiếc cốc không, rồi nhẹ nhàng lấy miếng bánh từ trên nắp cái hộp tăm, để vào trong cái cốc. Xong, nó để cái khăn ướt xuống nắp hộp tăm bông rồi bê bình nước xanh của nó lên, mở nắp và uống. Xong nó đậy nắp lại, lấy cái khăn ướt để lại chỗ cũ.
Nó 2 tuổi rưỡi rồi. Nó cũng biết quan sát đấy.
----
Nó muốn ra sân chơi, nhưng mẹ không muốn nó ra sân vì vườn cây mùa hè khá rậm rạp, sơ muỗi đốt. Nó không thuyết phục được mẹ, nó mang đôi dép đỏ ra cửa, bê cái ghế đỏ của nó ra cửa, rồi ngồi vào ghế, tự xỏ dép và đi ra sân. Bình thường nó ko bao giờ tự đi dép có quai, luôn chờ mẹ, nhưng khi nào nó thích đi chơi, nó tự xỏ dép, không cần ai dạy. Nó lớn rồi.
Khi mẹ viết những dòng này nó vào ôm chân, đòi mẹ bế, rồi gạ mẹ cười hẹ hẹ giống nó, rồi nó bảo nó yêu mẹ, nó buồn ngủ, v v cốt để mẹ mang nó ra ngoài chơi....